Trần Quốc's flower

Dù trái đất có thay đổi hình dạng. Dù cuộc đời có hàng vạn đau thương. Dù đi đâu trên khắp mọi nẽo đường. Cha mẹ mãi là người con yêu nhất. Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là mẹ tôi. Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là mẹ tôi. Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là mẹ tôi. Và con, dù có những lúc vấp ngã, tất cả đã bỏ rơi, quay lưng lại với con, thì bên con vẫn còn một điểm tựa chắc chắn đó là mẹ. Người không bao giờ quay lưng lại với con, người luôn bên con trong những lúc đau thương nhất. Thế nhưng có những lúc con vui nhất, hạnh phúc nhất thì người đầu tiên con nghĩ đến không phải là mẹ. Con vô tư với những bữa tiệc chiêu đãi bạn bè, những cuộc vui mà con quên mất mẹ, nhưng con biết mẹ bao dung không một lời trách móc. Mẹ sẽ vẫn mỉm cười vì con mẹ chỉ mãi là trẻ con, trẻ con thì vô tư, hồn nhiên phải không mẹ. Mẹ ơi! Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Với con, mẹ là một tiếng gọi thiêng liêng và cao cả nhất trên cuộc đời này. Con thấy mình thật hạnh phúc khi còn có mẹ. Con biết dù cuộc sống không được như con mong muốn, nhưng con vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Con biết sẽ có rất nhiều bông hồng trắng cài lên ngực áo, những giọt nước mắt của nhiều người khi mùa Vu Lan lại về để con thấy mình thật hạnh phúc biết bao khi con còn có mẹ. Hãy bên con và đi cùng con suốt cuộc đời này mẹ nhé! Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con! Con của mẹ!