Thảo Uyên's flower

Có một dòng sông trĩu nặng phù sa mang theo những dung dị tuyệt vời của thời đã quá vãng. Có những thanh âm thức tĩnh thực tại tâm hồn bởi tiếng khốc liệt của cuộc đời. Và có một con người đã đưa tôi đến thế gian này bằng tình mẫu tử thiêng liêng cao vời vợi vượt lên trên mọi núi đồi. Người phụ nữ ấy là ai? Nếu không phải là người cưu mang tôi trong dạ mười ngày chín tháng? Nếu không phải là người cho tôi sự sống quý giá trên cõi đời này? Đó chính là “ má” tôi – người phụ nữ chưa bao giờ là hoàn hảo nhưng luôn cho tôi sự hoàn hảo tuyệt vời nhất. Trong cuộc sống đầy bộn bề với nỗi chật vật trên con đường học thức, đôi lúc tôi bỗng khựng lại để nghĩ về má, nghĩ về một người phụ nữ luôn yêu thương tôi vô vị lợi. Nhịp đập trong con tim và máu đang chảy trong từng thớ thịt nói với tôi rằng: “ Hãy biết yêu thương và kính trọng đấng sinh thành hơn.” Bởi má yêu tôi bằng một tình thương không bao giờ nói hết, tình thương ấy được khởi đầu từ khi tôi chỉ là một giọt máu mà thôi, má đã yêu tôi từ khoảnh khắc ấy cho tới khi sinh tôi ra đời. Tình yêu ấy còn là những tháng ngày thâu đêm suốt sáng mang đến cho tôi những giấc ngủ yên lành, là những bữa cơm vội khi tôi quấy khóc. Tất cả sự tần tảo hy sinh ấy tôi được nghe lại từ bà ngoại – và mỗi lần được nghe “ lịch sử hùng hồn” ấy tôi lại cảm nhận được vị mặn của những dòng nước mắt khẽ rơi. Má yêu tôi bằng tình thương bao la của đại dương khi đón nhận những giọt nước từ sông từ suối, như tình yêu của gió khi đưa mây đến những chân trời xa xôi. Đối với tôi má bao giờ cũng là người phụ nữ đẹp nhất, tài giỏi nhất và nhân hậu nhất. Má mang vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam và cả vẻ đẹp của một người mẹ tần tảo với bao đức hy sinh, má không được học thức cao cho lắm, nhưng trong con mắt nhỏ bẻ này của tôi – má là người thầy vĩ đại không có một ai có thể soán ngôi được. Má không phải là thầy giáo dạy toán để dạy cho tôi phép nhân chia cộng trừ, nhưng dạy cho tôi thế nào là sự sẻ chia với người khác trong cuộc sống, thế nào là biết cho đi nụ cười khi con không còn thứ gì trong túi, má còn dạy cho tôi biết bỏ đi cái tôi quá lớn, cái tính ích kỉ hiếu thắng đang tiểm ẩn trong mình. Có lẽ má không phải là cô giáo dạy văn để cho tôi được học những bài học đắt giá với cung giọng lúc trầm lúc bổng trên bục giảng, nhưng má có đủ kiến thức để nói với tôi về nhân tình thế thái, về cuộc sống muôn hình vạn trạng ngoài kia mà rồi mai đây chính tôi sẽ được trải nghiệm. Má nuôi dạy tôi khôn lớn thành người qua câu ca dao, qua vần thơ của ông cha để lại, những bài hát “ hồi xửa hồi xưa” học lỏm được, những kinh nghiệm đắt giá mà cả đời má không thể quên được. Má luôn nói với tôi con phải luôn nở nụ cười trên môi dẫu cuộc đời có tàn nhẫn khốc liệt đến đâu, bởi sau một chặng đường khốn khổ Thượng Đế sẽ cho con hạnh phúc vô bờ. Mệt nhoài khi phải đương đầu với cuộc sống quá đỗi khốc liệt này, sống hết mình với cái lửa nhiệt huyết đang cháy bỏng trong tim của tuổi thanh xuân. Có những phút giây tôi cảm thấy đau khổ, nếm trải cảm giác bị bỏ rơi giữa dòng người vội vã, thấu cảm thế nào là sự gian dối lọc lừa của con người với nhau – chính trong giờ khắc ấy, chỉ có má đến động viên tôi bằng một chất giọng dịu nhẹ , một giọng nói ngọt ngào tựa mật ong, hay đơn thuần chỉ là ngồi đó trong vô thức của sự im lặng, cho tôi cảm thấy mình không còn cô đơn nữa, tiếp thêm sức mạnh cho con mình mạnh dạn đứng lên mà bước tiếp. Miệt mài với gánh nặng mưu sinh lo cho chồng cho con, trên đôi vai nhỏ nhắn của má là thiên chức của một người mẹ, để vun đắp nên một gia đình hạnh phúc. Có lẽ má đã chấp nhận đánh đổi đi nhiều thứ, bỏ lại sau lưng tuổi thanh xuân con gái đẹp nhất của đời người, chấp nhận đội mưa đội gió để mưu sinh, hy sinh phần tốt nhất cho con cái. Mong cho con được sống cuộc sống hạnh phúc hơn cuộc đời mà má đã trải qua, đã đi quá nửa đời người trong khổ đau và cùng quẫn, trong nước mắt và cả trong những giọt máu của phận người. Con chẳng biết nói gì hơn để tri ân cảm tạ tình mẫu tử thiêng liêng mà má đánh đổi cả cuộc đời để đổi lấy cho con, cám ơn vì sự hy sinh vất vả cần lao của má để nuôi dưỡng con . Cám ơn má vì tất cả - con yêu má rất nhiều! Má là siêu anh hùng của đời con. … Cám ơn các bạn đã đi cùng tôi đến cuối bài viết này. Chắc hẳn các bạn cũng đã có được cho mình những giây phút được trở về trong yên tĩnh để nhớ về cha về mẹ - người sinh thành nên chúng ta. Uớc mong trong trái tim của mỗi người, cha mẹ vẫn luôn luôn hiện hữu, để nhắc ta về đạo làm con và cũng là nơi luôn dang rộng tay mang đón ta trở về: “ Hãy nói đi điều bạn muốn nói Đừng để đến lúc mẹ ngủ say Giấc ngủ dài không bao giờ thức dậy Ngàn năm xa cách chẳng ngày mai.” (Sưu tầm). Hồ Phan Thụy Uyên Thảo-Giáo viên- Trường mầm non Bí Ngô