Thảo Thanh's flower

Những người mẹ Trong kí ức của tôi mẹ, hình ảnh mẹ hiện lên không rõ ràng, đó chỉ là những mờ nhạt, vắng bóng mẹ nên tuổi thơ tôi ngập tràn hình bóng bà nội, người bà tần tảo, luôn lo lắng cho tôi. Chính vì thế mà, tôi không cảm thấy thiếu mẹ hay cũng chẳng đòi mẹ lúc còn bé. Lên lớp 6, tôi học trường nội trú cách nhà 30 km, mỗi tháng được về nhà một lần. Sau ngày về nhà, có lẽ ngày các bạn và cả tôi mong chờ nhất là những ngày cuối tuần – được bố mẹ lên thăm. Mỗi lần bố mẹ của một bạn nào đố đến thăm, cả chúng tôi chạy ngay ra cổng khu kí túc xá để đón như thể bố mẹ của mình, chúng tôi vui vẻ đón nhận những lời hỏi han quan tâm, những cái kẹo gói bánh dỗ lòng những đứa trẻ xa nhà. Chính sự yêu thương và thấu hiểu mà tôi có thêm những người mẹ. Đều đặn mỗi tuần mẹ Hà đều lên thăm chúng tôi, mẹ ân cần chỉ dạy cho tôi cách sống ở môi trường tập thể, quan tâm chia sẻ với bạn bè đặc biệt trong hoàn cảnh xa nhà, cách dọn dẹp phòng ở gọn gàng, hay chỉ cho tôi cách làm những bài tập mà tôi đã phải ngồi hàng giờ không nghĩ ra. … Còn mẹ Bích để lại trong tôi một tình cảm đặc biệt, sự yêu quý và trân trọng. Suốt bốn năm cấp 2 là 4 năm gắn bó, yêu thương. Vốn ít nói và lầm lì, nhưng với mẹ Bích tôi có thể thoải mái chia sẻ, ở bên mẹ tôi cảm nhận được sự quan tâm, tình cảm mẹ dành cho tôi. Tôi chẳng thể nào quên được mùa hè năm cuối cấp, mẹ chẳng ngần ngại ngày hè nắng nóng, nấu những bữa ăn ngon, mang vị ngọt gia đình, tiếp năng lượng cho chúng tôi ôn thi. Tôi không thể nào quên câu nói quen thuộc của mẹ mỗi bữa “Ăn mạnh lên mấy đứa”. Và những điều tuyệt vời khác mà tôi luôn giữ cho mình. Những cử quan tâm dù nhỏ bé cũng khiến tôi cảm thấy được yêu thương, vỗ về. Thỉnh thoảng, khi gặp những hình mẹ và con, tôi nhớ đến những người mẹ đã gặp. Tôi thầm ước nếu có mẹ ...Và có lẽ ở nơi nào đó, mẹ cũng dõi theo tôi. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp những người mẹ dù chỉ một khoảng thời gian ngắn. Thanh Thảo