Thanh Như Phạm Ngọc's flower

Xin chào mẹ yêu của con, hôm nay nhờ chương trình “Vườn hồng tặng mẹ” để con gửi đến mẹ những lời yêu thương con ấm ủ trong lòng dành cho mẹ. Lúc nào trong lòng con cũng muốn cảm ơn mẹ và nói mãi yêu mẹ cả. Cảm ơn vì mẹ đã hi sinh tuổi xuân của mình để sinh con ra và mãi yêu mẹ vì mẹ đã không ngại bất kì khó khăn gì để cho con được lớn lên bằng bạn bằng bè. Ngày nhỏ lúc mẹ mới sinh con ra, con nghe ngoại kể ba và mẹ vui lắm nhưng niềm vui đó đến khi con 3 tuổi thì con bị sốt mẹ và ba chở con đi khám thì bác sĩ nói con bị bệnh tim cần phải phẫu thuật. Lúc đó mẹ đã khóc rất nhiều vì sợ sức khỏe con không được tốt để phẫu thuật và phải lo chi phí mổ lúc đó khá cao nhưng vì muốn con được tiếp tục có sự sống nên cho dù có thiếu thốn như thế nào thì mẹ vẫn chấp nhận cho con được tiến hành phẫu thuật. Trong bệnh viện, ban ngày mẹ chăm con, mẹ động viên con “bác sĩ chỉ chích thuốc cho con rồi con sẽ khỏe lại thoi” nhưng sau khi nói thì con thấy trong khóe mắt lại rưng rưng nước mắt chắc mẹ lo lắng cho con lắm, con còn thấy mẹ nhường cho con ăn những đồ ăn ngon, bổ còn mẹ thì ăn cơm phát trong bếp ăn từ thiện của bệnh viện. Tới lúc phẫu thuật khi con vào phòng mẹ dặn dò con rất nhiều và mẹ bật khóc chắc vì một phần sợ con không khỏe một phần mẹ không kiềm lòng được nữa. Nhưng vì tình yêu thương của mẹ quá lớn và do bác sĩ giỏi nên ca phẫu thuật của con đã thành công, lúc đó mẹ lại trở nên vui như lúc mẹ mới sinh con vậy, lúc xuất viện trên đường từ bệnh viện về nhà lúc nào mẹ cũng ôm con vào lòng cả. Và thời gian cứ thế trôi mãi đến khi con đến tuổi bắt đầu đi học thì ngày đầu tiên mẹ đưa con đi học mẹ cũng đã bật khóc chắc vì một phần hạnh phúc khi thấy con “lon ton” mang balo vào lớp một phần do mẹ sợ sức khỏe con không được tốt sẽ thua bạn thua bè vì mỗi buổi tan học mẹ đều hỏi cô “con có giỏi có ngoan như các bạn khác không?” Cô đáp lại là “con khỏe con ngoan lắm nên mẹ yên tâm nha!”. Con thấy trên vẻ mặt mẹ hạnh phúc lắm rồi theo thời gian thì con càng ngày càng lớn con càng hiểu nhiều hơn không còn ngây thơ như lúc nhỏ nữa. Nụ cười của mẹ khi con làm điều tốt, được người khác khen rất đẹp nhưng cũng có những lúc con bướng bỉnh làm mẹ phải bật khóc thì lúc đó con cảm nhận mình thật sai khi làm điều đó. Con không những bạn khác ngại nói xin lỗi khi làm sai và mở miệng nói yêu mẹ và hôn mẹ mọi lúc mọi nơi vì con hiểu được tình yêu của mẹ dành cho con nhiều như thế nào? Mẹ luôn dạy bảo con từ chút một cho con hoàn chỉnh hơn, tuy gia đình mình không khá giả nhưng chưa bao giờ mẹ để con phải thiếu thốn thua bạn thua bè, một người phụ nữ biết dung hòa mọi thứ. Con ngày càng yêu mẹ nhiều hơn khi con bước chân rời khỏi ngôi nhà mình ở hằng ngày lên Sài Gòn để thực hiện chương trình Đại học của mình, lúc này con mới biết kiếm được tiền gian nan và khó khăn như thế nào? Nhiều lúc đi học mệt về con muốn ăn cơm mẹ nấu cũng không có, muốn được ôm mẹ rồi ngủ quên đi cũng không được vì con thì càng ngày càng lớn phải cố gắng càng ngày càng nhiều còn mẹ thì càng ngày càng già đi phải thấy được con có công việc ổn định thì lúc đó mẹ mới an lòng. Bây giờ, khi điện thoại về nhà nghe mẹ nói mẹ nhức mỏi thì khi con tắt máy con cũng bật khóc tại sao việc nhỏ nhất là xoa dầu cho mẹ mình cũng không làm được và lúc đó con biết mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Con biết mẹ chấp nhận cực nhọc để cho con học Đại học là không muốn con phải cực như mẹ và kết quả mẹ muốn nhận được là con có công việc ổn định để tự nuôi bản thân mình chứ mẹ không muốn gì hơn. Sự hi sinh của mẹ dành cho con và gia đình mình thật sự lớn và đã nghĩ là cả cuộc đời con cũng không trả nổi công ơn tần tảo nuôi và chăm con đến tận bây giờ. Con thật sự rất hãnh diện khi được làm con của mẹ và con chỉ biết nói yêu mẹ nhiều và rất nhiều thoi! Nếu có điều ước con sẽ ước cho con được thấy ba mẹ mạnh khỏe và thấy được nụ cười của ba mẹ thoi vì trong con lúc ba và mẹ cười là khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời con. CON YÊU MẸ. CON YÊU GIA ĐÌNH MÌNH!!! (Phạm Ngọc Thanh Như_Sinh viên_Đại học Gia Định)