Như Lê's flower

Gửi Mẹ yêu quý của con! “ Mẹ không hoàn hảo - hay nóng giận, hay mất kiên nhẫn - đầu óc hay quên và thi thoảng to tiếng với con. Tuy nhiên, sau tất cả mẹ vẫn yêu thương con hơn tất cả mọi thứ trên đời.” Đã 28 năm là con gái của mẹ nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên con viết những dòng này cho Mẹ. Sinh ra là con nhà nông ở một vùng quê nghèo ở vùng đất Ninh Thuận đầy nắng và gió. Nhớ mỗi lần cứ mùa hè đến, tôi thường hỏi Mẹ: “ Tại sao ngày xưa khi di dân từ Bình Định vào mà Mẹ lại không chọn vùng đất nào mát mẻ như Đà Lạt, Bảo Lộc,… mà chọn ở đây vừa nắng nóng vừa khô cằn hả Mẹ? Mẹ chỉ đáp lại tôi có duyên hết con à!” Vẫn rất ngưỡng mộ Mẹ vì đã gắn bó với mảnh đất này bao nhiêu năm qua. Với sự khắc nghiệt của thời tiết nơi đây. Cũng có lẽ do khí hậu làm ảnh hưởng đến tính cách của Mẹ tôi. Dù vậy, Mẹ chưa một lần than vãn với các con là việc nhiều hay mệt nhọc. Chưa một lần tôi thấy mẹ mua cho bản thân một thứ gì đó Mẹ thích. Dẫu là phị nữ thì ai cũng có nhiều sở thích riêng nhưng Mẹ cất vào sâu trong tim. Chỉ dành hết cho con nhũng điều tốt đẹp nhất. Đôi chân mẹ đã yếu và không còn đi nhanh như trước bởi những con đau khớp gối, nó làm cho Mẹ mất tự tin khi mặc những đầm.Nên đôi khi tôi hỏi: “ Sao con không thấy Mẹ mặc váy thì Mẹ bảo không quen”. Nhưng thật ra Mẹ cũng rất thích. Bởi vì đức tính tiết kiệm của Mẹ mà được các dì đặt cho cái tên rất triều mến “ Bà 8 ve chai” cái tên ấy nói lên tất cả. Cũng bởi trời quê tôi quá nóng mà tôi đã mua cho Ba Mẹ một chiếc máy lạnh mong là sẽ giúp nhà tôi có những giấc ngủ ngon nhưng Mẹ rất ít mở. Cứ bảo là trời mát mà mở làm gì, không quen ngủ máy lạnh, khi nào nóng sẽ mở… Thật ra sợ tốn điện nên có nóng mấy cũng không mở đâu. Tôi biết tính Mẹ nên phải “thuê” đứa cháu mở máy lạnh và trả công bằng những viên kẹo ngọt nào. “Bà 8 ve chai” ngủ ngon lành đến sáng quên luôn cả đi lễ sáng. Phải kể đến những lần gói gém những thức quà quê gửi vài Sài Gòn cho con gái út. Y như rằng ở trong này không có chợ. Gửi hết những gì xung quanh nhà có, một thùng đồ ăn chan chứa tình yêu thương. Mấy hạt tiêu, mấy trái ớt và cả vài củ tỏi Mẹ cũng gói vào cho con. Mẹ nuôi vài con gà để dành gửi vào cho con chứ cũng chưa thấy Mẹ làm gà để nấu ở nhà ăn. Có những món Mẹ chỉ mua để gửi vào chứ không bao giờ dám mua ăn. Tình cảm dành cho Mẹ không biết bao nhiêu kể cho hết. Tuy thời gian con sống cùng Mẹ không được nhiều vì từ bé đã đi học xa nhà. Nhớ khi nhỏ mỗi tối trước khi ngủ Mẹ phải gải lưng thì tôi mới chịu ngủ. Đôi bàn tay khô ráp ấy đã đọng lại trong tôi là những kí ức tuổi thơ không thể nào quên và cũng trở thành thói quen đến tận bây giờ. Mẹ có một ước mơ là được đi máy bay một lần trong đời. Tôi cứ trăn trở mãi vì chưa cùng Mẹ thực hiện ước mơ ấy. Không hứa trước nhưng sẽ cố gắng cùng Mẹ đi du lịch bằng máy bay một lần. Con hạnh có phúc vì còn có Mẹ. Và con mong Mẹ sẽ thật nhiều sức khỏe để ở bên con lâu ơi là lâu để chúng con được yêu thương và chăm sóc Mẹ nhé!