Nhi Ngọc's flower

Cuộc đời tôi vốn đã thiếu thốn tình yêu thương của ba. Ba tôi đã mất vì một căn bệnh ung thư phổi quái ác. Mẹ là người đã thay phần ba tôi, làm tròn trách nhiệm của cả ba và mẹ. Có thể nói, mẹ là người phụ nữ nghị lực, kiên cường, can đảm, mạnh mẽ. Mẹ tôi bươn chải, bận bịu lo cho tôi từng miếng cơm manh áo. Tuy không đầy đủ vật chất nhưng tôi luôn tự hào với những gì mình đang có. Đó là những thứ từ chính hai bàn tay mẹ làm ra. Trước đây, mẹ làm trưởng kho giày dép, nhưng vì lo chuyện học hành của tôi, mẹ đã phải xin nghỉ để đưa rước tôi đi học. Mẹ chạy đôn chạy đáo đi kiếm việc làm để có tiền lo cho ông bà ngoại và tôi. Có những lúc tôi lớn tiếng với mẹ, nhưng sau đó tôi cảm thấy rất hối hận vì đã cư xử như vậy. Mẹ là người đem đến cuộc sống, nghị lực và sức mạnh trong tôi. Tôi sẽ luôn cố gắng học , không ngừng nỗ lực để có thể kiếm được một công việc ổn định, cố gắng kiếm tiền để sau này phụng dưỡng mẹ