Nguyen Phuc's flower

MẸ… “Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá Sao đong đầy hai tiếng: Mẹ ơi. ” (Tục ngữ Việt Nam) “Mẹ… mẹ…”, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má tôi. Từ nay… tôi không còn được gặp mẹ, không còn được gọi hai từ đơn giản nhưng thiêng liêng quá: “Mẹ ơi”. Con người ta là thế, thường không biết trân trọng những gì luôn hiện hữu bên mình cho đến khi cái quý giá ấy biến mất, cảm giác đau đớn, hụt hẫng, trống vắng lúc ấy mới ùa về, xé nát tấm can. Như cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã từng nói: “Không có bài hát nào nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người”. Giờ đây, đọng lại trong tôi là những lời dạy của mẹ, những kí ức đẹp ấm áp tình mẫu tử, mãi mãi là hành trang, là nguồn động lực để tôi bước tiếp trên đường đời. Chiếc điện thoại ngâm nga bài hát “Đã bao giờ mẹ hạnh phúc chưa” sao da diết quá! Giọng của ca sỹ Phương Mỹ Chi như rót từng nỗi nhớ vào lòng tôi: “À ơi, con nhớ tiếng ru ngọt ngào giữa thành phố ồn ào”. Vâng tuổi thơ tôi lớn lên trong từng lời ru của mẹ, trong tiếng chiếc xe đạp keng keng với giọng rao quãng tám: “Ai ăn bánh giò không?”. Và cứ thế, tuổi thơ tôi nhẹ nhàng trôi với niềm hạnh phúc giản đơn vì có mẹ. Mẹ tôi cũng giống như bao như bao người mẹ khác, cả đời tận tụy hy sinh vì con đến quên cả bản thân mình. Chiếc áo dài ngả màu mẹ vẫn mặc ngày tết, đôi guốc đã mòn đế vẫn được xếp ngay ngắn trên kệ dép góc nhà… Mẹ tiết kiệm từng tí để tôi không phải thiếu thốn, để tôi được ăn học cho bằng bạn bằng bè. Mẹ tôi thường dạy rằng chỉ có con đường tri thức mới dẫn đến tương lai tươi sáng. Những lần tôi đòi đi bán với mẹ, mẹ đều không cho và bảo tôi: “Ở nhà học bài rồi ngủ sớm”. Tôi rất thích những đêm mưa bão, vì mẹ ở nhà ngủ bên cạnh tôi. Tôi nào có biết nỗi lo trong lòng mẹ, mẹ đã phải thức đêm đợi trời bớt mưa để đi bán, mẹ phải tìm cách để bánh không bị hư, sáng mai hấp lại đi bán sớm. Rồi những đêm mưa bất chợt, sấm chớp ầm ầm, gió rít từng cơn hãi hùng, cái lạnh như cắt da cắt thịt, mẹ tôi đang một mình với chiếc xe đạp chở bánh giò giữa dòng đời. Những lúc ấy tôi chẳng ngủ được, tôi đi đi lại lại trong nhà để đợi mẹ về. Khi mẹ còn cách nhà vài căn, tôi đã nghe tiếng rao quen thuộc: “Ai ăn bánh giò không?”- giọng mẹ run run vì lạnh. Tôi vội chạy ra mở cửa và đỡ phụ mẹ nồi bánh giò. Đêm đấy, mẹ chỉ bán được một nửa… Năm tháng cứ thế trôi, cho đến khi tôi đủ lớn để được mẹ tin tưởng. Hôm ấy, mẹ tôi bị ốm, tôi phải năn nỉ mãi mới được đi bán thay mẹ. Lòng vừa mừng vừa lo, tôi hít một hơi sâu lấy can đảm, đạp chiếc xe bánh giò ra đường. Tôi bắt chước mẹ rao to: “Ai ăn bánh giò không?”, nhưng có chút “sai nhẹ” mà người ta thường bảo là “phiên bản lỗi”: giọng tôi như mèo kêu và tiếng thánh thót của mẹ đến bản sao là tôi thành ra cung trầm buồn. Người ta thường nói “Sài Gòn những cơn mưa bất chợt”, đêm tôi bán thay mẹ trời cũng đổ mưa, tôi mới thấm phần nào nỗi khổ của mẹ. Nhưng may mắn cho tôi, trời mưa nhanh dứt. Đêm ấy, tôi bán hết bánh và về nhà sớm. Mẹ đã đứng ở cửa đợi tôi. Hình bóng mẹ in hằn trong tâm trí tôi. Tôi nhớ mẹ da diết, nước mắt cứ vậy rơi… “Keng…keng… Ai ăn bánh giò không” tôi chợt tỉnh dậy, nước mắt ướt đẫm gối, thì ra tất cả chỉ là mơ, một giấc mơ không bao giờ tôi muốn mơ lại. Tôi vội vã ôm trầm lấy mẹ, ôm chặt cứng, mẹ xoa đầu hỏi tôi: “Con bị sao vậy”. Tôi chỉ lắc đầu và ôm mẹ chặt hơn, mẹ đưa cho tôi hai cái bánh giò: “Ăn đi con còn nóng”, vẫn là những chiếc bánh giò còn sót lại mà tôi đã ăn phát ngán, sao hôm nay ngon đến lạ thường. Ánh trăng rọi qua cửa sổ những tia sáng ấm áp. Tôi thầm cám ơn Chúa đã cho mẹ còn ở bên tôi… Đêm nay trời đầy sao! Nguyễn Thị Phúc 2117011347 Sv Đại học Quốc té Hồng Bàng