Ngọc Ánh's flower

Dường như lâu rồi con chưa viết về mẹ nhỉ? Mẹ - người mang nặng đẻ đau suốt 9 tháng ròng rã với hy vọng đón chào một sinh linh bé bỏng chào đời. Mẹ chắt chiu từng dòng sữa nuôi con từ khi con còn đỏ hỏn. Thao thức thâu đêm khi con ốm đau bệnh tật. Vỡ oà cảm xúc khi con biết cất tiếng nói đầu đời. Mẹ như cánh cò vật vã giữa đời để nuôi con khôn lớn. Mẹ dành dụm từng đồng xu cắc bạc cho con ăn học mà không suy nghĩ cho mình. Thuở bé, hình ảnh của mẹ đọng lại trong con là một người có đôi lúc hơi khó tính nhưng khi lớn lên, ở tuổi đã biết suy nghĩ, con hiểu hơn bao giờ hết câu “có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”. Mẹ yêu con, thương con, đau con. Khi con tâm trạng không tốt, mẹ là người đã động viên con. Khi con mất niềm tin, mẹ đã giúp con tin hơn vào chính năng lực của mình. Vì thế, con muốn trân trọng những gì con có trước mắt và trận trọng những gì mẹ mang đến cho con. Mặc dù con vẫn chưa đủ lớn, chưa đủ khả năng lo cho mẹ nhưng mẹ ơi, tương lai con nhất định sẽ là chỗ dựa cho mẹ, mẹ sẽ không phải khổ cực như thế nữa. Vì mẹ chính là động lực giúp con vượt qua tất cả, để cho con có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Và tương lai, con chắc chắn sẽ làm điều tương tự như thế với mẹ, đợi con mẹ nhé!