Minh Võ's flower

"Nuôi con chẳng quản chi thân Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo con lăn" Câu lục bát trên đã chạm đến trái tim tôi và nhớ lại những kỉ niệm kí ức đẹp thời thơ ấu về sự hy sinh vất vả của mẹ đối với tôi. Nhờ cuộc thi "Vườn hồng tặng mẹ", tôi đã có thêm cơ hội để kể về người mẹ kính yêu, kính mến của tôi cũng như điều mà tôi muốn nói với mẹ từ rất lâu . Mẹ trong lòng tôi lúc nào cũng là người phụ nữ xinh đẹp nhất và quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi. Thời thơ ấu- thời khắc đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người và kể cả tôi. Vì sao tôi lại nói như vậy? Có thể nói thời thơ ấu là khoảng thời gian mà tính cách cảm xúc chưa bị sự việc khác tác động. Tôi đã từng là một đứa trẻ ngoan ,biết hiếu động, vô lo vô nghĩ . Khi có chuyện buồn hay vui tôi đều lon ton chạy về kể cho mẹ nghe và ôm chầm lấy mẹ, lúc nào tôi cũng bám theo mẹ như "một cái đuôi". Tuy vất vả với công việc với cuộc sống nhưng mẹ chưa bao giờ để tôi thiếu thốn dù gia đình tôi không được dư dả . Rồi một ngày đến cái tuổi bốc đồng mà bao cậu con trai phải trải qua - cái tuổi ham chơi làm mẹ phải buồn nhiều nhất. Buồn vì con không còn ngoan ngoãn mà thay vào đó là sự ham chơi hay cãi lời mẹ , buồn vì con khác ngày xưa quá! Nhưng chưa bao giờ tôi nghe mẹ tôi trách cả, mẹ tha thứ tất cả mọi lỗi lầm của tôi và luôn là người dõi theo từng bước chân tôi. Rồi khi lớn lên tôi cứ thế mà sống với cuộc sống của riêng mình, tôi chưa được thảnh thơi để mà ngồi lại nghĩ về người mẹ dấu yêu. Ngày hôm nay tôi rất biết ơn cuộc thi này vì đã giúp tôi viết ra những dòng tâm sự mà bấy lâu nay tôi ấp ủ. Xin lỗi và cảm ơn là hai cặp từ tôi gửi đến mẹ- nó quá xa xỉ với tôi. Nghe rất dễ nhưng chúng ta rất khó để nói thành lời. Đôi lúc tôi rất muốn chạy đến ôm mẹ nói thương mẹ như lúc bé nhưng thật sự nó rất khó với tôi. Nếu các bạn thương mẹ và muốn làm mẹ vui thì bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt nhất. Không ai biết trước được ngày mai, hãy đối xử tử tế và có nghĩa với nhau khi còn có thể. Chúng ta nên biết rằng: Làm mẹ cũng là một nghề, đây là nghề cần dùng trí thức và đẹp nhất trong các nghề. Mẹ ơi! Mẹ là món quà ngọt ngào nhất mà thượng đế ban tặng cho cuộc đời con. Con cảm ơn và xin lỗi mẹ. Hết thảy những lời trên là một vườn hồng mà con muốn tặng mẹ từ lâu, nếu mẹ có đọc được thì xin mẹ hãy hiểu và tha thứ cho con. Tôi xin chân thành cảm ơn cuộc thi "Vườn hồng tặng mẹ" đã cho tôi được bộc lộ lòng mình.