Le Truong Thu's flower

NHỚ MẸ Gió trời không chút heo may Nôn nao NHỚ MẸ những ngày hè sang Một đời gồng gánh đa đoan Mẹ tôi cưỡi hạc gian nan về trời Tôi thành đứa trẻ mồ côi Bơ vơ lạc giữa chợ đời áo, cơm. Những câu thơ như xé lòng tôi khi nhớ về mẹ...mẹ đã ra đi cũng đã 20năm khi tôi vừa mới lớn. Mẹ mất sau 1 cơn đau nặng vì kiệt sức lo cho con 4 đứa con đang tuổi ăn học, ba mất trước mẹ 2 năm để mẹ 1 mình chóng chọi nuôi con. Tôi nhớ mãi hình ảnh của mẹ oằn mình dắt chiếc xe đạp cũ rong ruổi trên các con đường với tiếng rao lớn: Ai chổi đây?...Ai nón lá không?... mỗi ngày đều như vậy và có lúc không đi học tôi lại theo mẹ đi bán, hai mẹ con trưa nắng chang chang giữa cái nóng rát của gió lào, vì tôi người miền trung nên mùa hè luôn có những trận gió lào như thiêu như đốt rát bỏng con người nhưng không thể nào mẹ tôi ngừng bước đi để kiếm tiền về lo cho con. Nhưng những buổi bán hàng rong khó khăn vất vả cũng chưa phải là nguyên nhân làm mẹ mất, mẹ mất vì lao lực sức khỏe cạn kiệt khi nấu than củi mỗi ngày trong cái bếp nhỏ để làm các loại bánh bán nuôi con vì nó vất vả nhưng lại kiếm được nhiều tiền hơn là đi bán hàng rong..."'mẹ tôi nói vậy" mẹ ham mê việc bán bánh mẹ làm ngày làm đêm để bán được nhiều hơn và mẹ nói để kiếm tiền nhiều cho con cái đi học còn dư thì mua cho được cái xe cúp 50 để có mà đi chở hàng, lúc thời đó tôi tuổi đôi mươi mười tám mê chơi, mê bạn hơn mê về nhà, những lúc đi học về tôi lại la cà nhà bạn tý mới về hoặc mẹ sai đi chợ là tranh thủ đi thêm 1 tiếng nữa để ghé bạn chơi, lúc đó sao tôi hư quá, cãi lời mẹ, còn hay ham chơi bạn bè. Nhớ mãi những ngày cuối đời mẹ nằm ốm chưa được 1tháng tôi chăm mẹ ở bệnh viện, mẹ nằm đó chỉ còn da bọc xương mẹ đau nhưng mẹ vẫn hỏi mãi " Con ơi mẹ mất rồi các em con thì sao, thằng út mới được 7t rồi ai chăm nó". mẹ mất nhưng không nhắm mắt đc vì tôi biết "mẹ không muốn mình mất" .. Nhớ lại đến giờ vẫn như ngày hôm đó, chưa bao giờ tôi quên. Tôi ước mình quay lại thời gian để được lúc nào cũng bên mẹ, cũng ở cùng mẹ, không ham chơi bạn bè, không la cà đây đó, không nhong nhỏng cãi mẹ, ôm mẹ nhiều hơn, ngủ với mẹ nhiều hơn... Trong sâu thẳm lòng mình tôi vẫn giấu nổi đau khi nhớ về mẹ. Mẹ ơi mẹ ở nơi xa bên kia thế giới hãy yên lòng mẹ nhé con và các em nay đã lớn đã trưởng thành và đều có một cuộc sống bình an của riêng mỗi người rồi ạ. Mẹ hãy yên tâm và đừng lo nghỉ nhiều nữa mẹ nhé. con yêu và nhớ mẹ suốt cuộc đời này. Những ai đang còn mẹ xin hãy yêu mẹ nhiều hơn yêu mẹ mãi mãi, đừng để khi mất mẹ rồi, hối hận cũng muộn màng, mẹ sẽ không về nữa đâu. Trương Thị Lệ Thu IKD BÍ NGÔ