Lê Thanh Thảo's flower

Gửi Mẹ kính yêu của con! Vậy là đã 26 năm Mẹ có con rồi Mẹ nhỉ! Thời gian nhanh quá, và giờ đây con cũng là Mẹ, con càng hiểu hơn những nỗi nhọc nhằn, lo âu mà ngần ấy năm qua Mẹ từng trải qua. Và đâu đó con từng nghe nói rằng “Hành trình chăm con là hành trình rất cực nhọc”. Con còn nhớ, mọi người hay bảo ngày xưa con khó tính lắm và chỉ bám Mẹ duy nhất, ấy vậy mà Mẹ vẫn dịu dàng và chưa hề la mắng con. Mẹ chăm lo cho con cả ngày lẫn đêm mà không có thời gian cho riêng bản thân mình. Thời bây giờ hiện đại hơn và khác xưa nhiều lắm, đôi khi trong mớ hỗn độn với con gái nhỏ của mình, con chợt nghĩ về Mẹ ngày ấy… Suốt ngần ấy năm qua, Mẹ chưa bao giờ dạy con bằng đòn, roi mà thay vào đó là những lời răng dạy. Từng lời một in đậm trong trí nhớ, con không bao giờ quên. Ngày đó khi con chỉ vừa 5 tuổi, cũng như bao đứa trẻ khác rất thích làm nũng và gây sự chú ý, con đã chen ngang lời Mẹ khi Mẹ đang nói chuyện với người lớn, Mẹ từ tốn quay sang con bằng đội mắt dịu dàng nói với con rằng “Khi người lớn đang nói chuyện con không được chen lời, như vậy là mất lịch sự” hay “Đường đi trong miệng, con hãy tự tin khám phá những nơi mới và đừng sợ hãi”, “Hãy đối xử tử tế với mọi người”, ... “Mẹ!” “Mẹ ơi!”, con thích gọi Mẹ hoài như thế này mà không bao giờ chán. Từ “Mẹ” thiêng liêng biết bao mà không gì sánh bằng. Mẹ biết không, Mẹ đã cho con là người hạnh phúc nhất thế gian vì con có Mẹ, con còn Mẹ chở che trong cuộc đời, con được gọi “Mẹ”. Con thương xót cho những em bé nhỏ, những con người ngoài kia mất Mẹ, đặt biệt là sau trận đại dịch kinh hoàng mang tên Covid-19. Thật lạc lỏng và bơ vơ! Con biết rằng ngàn vạn câu từ cũng không diễn tả hết tình thương bao la của Mẹ. Khi có con, thế giới của Mẹ chính là con, tình yêu thương vô bờ bến và không bao giờ thay đổi. “Đi khắp thế gian không ai thương con bằng Mẹ!” Con yêu Mẹ! Con gái nhỏ của Mẹ!