Kristen Dan's flower

Hôm trước khi đang lướt Facebook, tôi có đọc được một câu chuyện như thế này: TÁM LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ 1. Câu chuyện bắt đầu khi tôi còn là một đứa trẻ nghèo khó. Gia đình tôi chẳng đủ ăn. Mỗi khi có chút cơm trắng. Mẹ tôi thường nhường phần cơm trắng tinh cho tôi. Mẹ thường nói. “Ăn đi con. Mẹ không đói". 2. Mẹ tôi thường đi câu cá thì một khúc sông gần nhà. Mỗi khi có cá, Mẹ cũng nhường cá cho tôi. Một lần. Mẹ bắt được hai con cá, mẹ liền nấu nồi súp. Khi tôi ăn súp, Mẹ ngồi kề bên và ăn chút cá thừa dính vào xương mà tôi bỏ ra. Tôi xúc động khi chứng kiến điều này. Lần khác. tôi gặp một khúc cá vào chén mẹ. Ngay tức khắc Mẹ từ chối, nói. "Con ăn đi. Mẹ không thích ăn cá!". 3. Để có tiền cho tôi ăn học. Mẹ làm việc cả ngày lẫn đêm. Một đêm nọ tôi thức giấc thấy Mẹ đang làm việc dưới ánh nến. Tôi nói: " Mẹ ơi! đi ngủ thôi, muộn rồi, mai làm tiếp." mẹ tôi cười nói: "Con ngủ đi, mẹ chưa thấy mệt". 4. Ngày tôi thi cuối cấp, Mẹ tôi chở tôi đến trường. Mẹ chờ tôi nhiều giờ liền dưới ánh nắng gay gắt. Chuông vừa reo, tôi chạy ù đến chỗ mẹ, Mẹ ôm tôi và đưa tôi một ly trà nóng mà mẹ đã chuẩn bị sẵn trong bình thủy. Tôi đưa lại cho Mẹ ly trà để hai Mẹ con cùng uống. Mẹ nói: "Con uống đi, mẹ không khát". 5. Ngày cha qua đời, mẹ phải đóng luôn vai người cha. Mẹ làm cật lực hơn để đáp ứng nhu cầu gia đình. Dù vậy, không thiếu lần chúng tôi phải chịu đựng cái đói. Thấy gia đình khốn khổ, một người đàn ông sống cách nhà tôi vài ngôi nhà, ngỏ ý muốn giúp đỡ. Ông muốn Mẹ tôi đi bước nữa với ông. Nhưng Mẹ tôi từ chối. "Tôi không cần tính yêu, Con tôi là đủ!". 6. Sau khi tốt nghiệp, ra trường và tôi may mắn có việc làm. Mẹ tôi lúc này đã già. Đáng lẽ mẹ đến tuổi nghỉ ngơi, nhưng mẹ vẫn ra chợ để bán chút rau mà mẹ đã trồng được trong vườn nhà. Tôi biếu Mẹ tiền nhưng mẹ tôi từ chối, nói: "Mẹ có đủ tiền xài mà!". 7. Tôi tranh thủ thời gian để lấy luôn bằng Thạc Sỹ. Với tấm bằng Thạc sỹ, tôi có được công việc tốt hơn, lại được bảo lãnh ở lại Hoa kỳ. tôi muốn đưa mẹ qua để hưởng thụ cuộc sống cuối đời thật an nhàn ở Hoa Kỳ. Nhưng mẹ không muốn phiền mà nói: "Mẹ không quen sống nhàn nhã, không làm gì". 8. Mẹ bị bệnh nặng, cách trở đại dương, tôi vẫn vội vã về. Nhìn mẹ gầy hom hem, nằm bất động trên giường bệnh sau phẫu thuật, tôi bật khóc. Mẹ vẫn mỉm cười nói khẽ: "Đừng khóc, con trai của mẹ, Mẹ không đau!". Sau khi đọc câu chuyện này, tôi cảm thấy mình nợ mẹ một lời xin lỗi và cảm ơn. Mẹ thực sự đã dành tất cả sự bao dung và nhẫn nhịn dành cho tôi từ nhỏ cho tới bây giờ. mẹ luôn dành những điều tốt nhất cho đứa con gái của mẹ, nhưng tôi lại không biết trân trọng và không hiểu được điều đó. Nhiều lúc tôi cảm thấy tôi là mình là một đứa con bất hiếu vì đã làm cho mẹ buồn và cãi lại mẹ rất nhiều lần. Mẹ chắc chắn cũng đã nói dối và che giấu những khổ cực của mẹ giống như câu chuyện trên. Giờ đây tôi không còn sống gần mẹ và cũng không còn được ăn những bữa cơm mẹ nấu mỗi ngày, và khi đã trưởng thành tôi mới thấu hiểu được rằng không có mẹ ở bên cuộc sống sẽ vất vả và khó khăn đến nhường nào. Nếu có thể, tôi sẽ cố gắng học tập thật giỏi và kiếm tiền lo cho mẹ, để mẹ không còn phải vất vả như trước nữa. Hồ Vũ Thiên Hương_ Sinh viên _ Đại học Gia Định