Kkhánh Maii's flower

Sinh viên: Đỗ Khánh Mai Mã sinh viên: 210211013 Lớp: K15DCKT03 Có lẽ nếu ai hỏi tôi rằng từ “ Người tuyệt vời nhất “ được định nghĩa như thế nào, tôi xin được trả lời bằng hình ảnh người mẹ. Một người phụ nữ dùng cả thanh xuân để chăm sóc cho gia đình, cho con cái, sẵn sàng bỏ mặc bản thân chỉ mong mỗi người trong tổ ấm nhỏ của mình được hạnh phúc. Không rõ từ khi nào, tôi bỗng thấy Mẹ thật đẹp, đẹp từ mọi thứ… Đâu đó ở cái đất Sài Gòn với thời tiết thất thường này, tôi vẫn thấy hình ảnh người mẹ dẫn xe trong mưa tầm tã và các bạn nhỏ nép sát người vào mẹ, nó thật đẹp, nó làm tôi nhớ đến lúc tôi còn nhỏ, tôi cũng từng như thế. Buồn cười thật, tôi còn để trôi cả đôi giày, nhưng mẹ tôi biết tôi thích nó, mẹ sẵn sàng mò dưới phần nước ngập của ngày mưa để tìm nó cho tôi, kiếm đâu được loại yêu thương lớn lao và vĩ đại tới thế. Lúc bé, mẹ hay hát ru tôi rằng : “ Ví dầu mẹ chẳng có chi Chỉ con với mẹ chẳng khi nào rời…” Câu hát ấy, ngày bé tôi nghe chỉ biết giai điệu thật du dương, trìu mến, chứ chưa hiểu gì. Mãi sau này lớn lên, tôi mới hiểu được, câu hát ấy đã nói lên được tình yêu thương của người mẹ dành cho con của mình. Rằng đứa con chính là tài sản vô giá và trân quý nhất. Và chắc chắn rằng, đối với mẹ thì tôi và các chị tôi cũng chính là món quà tuyệt vời đó. Với tôi, mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần, là người an ủi, là nguồn động lực và là bạn thân nhất. Sợi dây nối kết mẹ với con từ trong bụng tới ngoài đời luôn là vậy, đó là sợi dây tình mẫu tử thiêng liêng cao quý, đẹp không thể tả được. Hình ảnh về Mẹ cũng chính là nguồn cảm hứng vô tận của rất nhiều nhạc sĩ, thi sĩ, họa sĩ. Tôi dám chắc rằng kha khá các bạn trẻ ở đây khi mới bi bô biết nói, cho rằng không cô hoa hậu nào có thể đẹp bằng mẹ. Nhưng khi lớn dần lên, ở một độ tuổi lớn hơn, các bạn lại mong mẹ mình xinh đẹp và thành đạt như “ mẹ người ta ”. Và cuối cùng, mãi cho đìến khi phải lớn khôn, phải làm bố, làm mẹ thì bạn mới thấu hiểu và nhận ra rằng mẹ mình mỗi ngày một lộng lẫy - vẻ đẹp mà không cô hoa hậu thế giới hay thứ hào quang nào sánh được. Từ nhỏ, tôi đã xem mẹ là hình mẫu lý tưởng nhất, một người phụ nữ cao, xinh đẹp, giỏi giang và tuyệt vời. Mẹ yêu thương tôi vô điều kiện, Mẹ là người lo từng miếng ăn giấc ngủ cho tôi, là người duy nhất tha thứ bỏ qua những lỗi lầm tôi phạm phải, sẵn sàng bỏ thời gian và tiền bạc để dành những điều tốt đẹp nhất tới với tôi. Với tôi, mẹ luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ, luôn sống vì gia đình và con cái. Một thân một mình gồng gánh nhiều thứ nên theo thời gian trên khuôn mặt xinh đẹp và phúc hậu ấy lại có những vết đồi môi, vết nhăn của tuổi già, nhưng những thứ đó vẫn không thể che đi được sự tuyệt vời của Mẹ. Những sự vất vả, cực nhọc ấy chắc phải tới khi tôi làm cha làm mẹ mới thấu hiểu hết được, còn hiện tại sự vất vả tảo tần nuôi con lại thể hiện rất rõ qua đôi tay chai sạn và nứt nẻ của mẹ tôi. Mẹ có tuổi rồi nên hay đau nhức, nhưng lạ thay mẹ lại không muốn chị em tôi tốn tiền mua thuốc thang mà chỉ xoa dầu cho qua chuyện, điều đó làm tôi cảm thấy xót xa vô cùng, tôi nhận ra rằng tôi càng trưởng thành, thời gian tôi có thể bên cạnh mẹ tôi càng ít hơn, cũng không biết tôi còn bao nhiêu thời gian để mãi là “ đứa con bé bỏng ” của mẹ tôi nữa. Trước giờ tôi ham chơi, nhưng càng lớn, tôi càng trân trọng từng giây từng phút bên gia đình, đặc biệt là bên mẹ. Người phụ nữ của tôi đã sẵn sàng chấp nhận từ bỏ niềm vui, ước mơ của mình để chăm sóc cho tổ ấm của mình, mẹ luôn nói với tôi rằng: “Ngoài kia thế giới bao la rộng lớn, còn thế giới của mẹ chỉ là con và gia đình này thôi”, “Hãy luôn là chính mình, Mẹ luôn ở đây, luôn ủng hộ, luôn đồng hành và dõi theo con, hãy chứng minh là con lớn khôn và trưởng thành để Mẹ yên lòng nhé con gái nhỏ”,.. Mẹ tôi ít khi thể hiện cảm xúc của mình, vì còn quá nhiều lo toan bộn bề của cuộc sống nhưng khi tôi làm điều gì đó đặc biệt cho mẹ, mẹ lại rất vui. Nhìn những gì Mẹ hi sinh cho tôi, tôi lại có động lực để học tập và làm việc để có được tài chính để mua cho mẹ nhiều món quà hơn giống như con búp bê, bộ váy, cái lược hay cái bánh bao trứng cút mà mẹ từng dành dụm từng đồng từng hào để mua cho tôi dù mẹ đã mặc chiếc áo sờn màu được 7,8 năm rồi. Cảm ơn Mẹ, vì mọi thứ, vì đã là chỗ dựa tuyệt vời nhất lúc con suy sụp và mệt mỏi nhất, cũng chỉ có mẹ, mới là người yêu thương con vô điều kiện dù Trái Đất có dịch chuyển đi chăng nữa. Tôi hiểu rõ hơn ai hết, thiên chức làm mẹ là vô cùng cao quý và mẹ tôi đã trân trọng và thực hiện nó rất tuyệt vời. Tôi chỉ mong mẹ sẽ giữ gìn sức khỏe của mình hơn, mong bản thân trưởng thành để giúp đỡ mẹ tôi, gánh bớt được phần nào áp lực mẹ đang phải gánh, sẻ chia bớt những chuyện mệt mỏi mẹ phải trải qua, chăm sóc và yêu thương mẹ giống cách mẹ đã thể hiện với tôi từ khi tôi còn là một sinh linh nhỏ tí trong bụng trải qua khoảng thời gian thăng trầm để lớn được như bây giờ. Đằng sau sự thành công của mỗi người, luôn có hình bóng người mẹ tảo tần, vĩ đại, hãy trân trọng từng thời khắc tuyệt vời ở cạnh mẹ mình vì ta không biết ta sẽ còn bao lần mười năm nữa ở cạnh những người ta yêu thương nhất. Tôi yêu mẹ, không nhân dịp gì cả, tôi chỉ mong mẹ luôn vui vẻ, hạnh phúc, khỏe mạnh, bình an.