Kim Phụng Võ's flower

Có những buổi chiều, con ngồi nhìn từng hạt mưa rơi tưởng như những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt của mẹ tưới mát cho mầm xanh tươi mầm sức sống. Để rồi giờ đây cây trưởng thành khoe sắc thắm, lại vô tâm và hay quên gọi về cho mẹ. Thế giới của mẹ nhỏ bé, chỉ có thể chứa một mình con. Thế giới của con to lớn, vì vậy thường quên mất mẹ. Cuộc sống không có quá nhiều những lần kích động nói ra lời, chỉ là ở trong lòng luôn cảm thấy biết ơn. Mẹ, con muốn nói với mẹ “Con yêu mẹ, cảm ơn vì đã có mẹ trên đời”