Kiều Kiều Phi's flower

Mẹ, là người sinh ra, nuôi nấng và yêu thương ta vô điều kiện. Dù ở trong hoàn cảnh nào, hộ luôn cố gắng hết mình để hy sinh vì con, lo cho con từng cái ăn, cái mặc. Vậy mà càng trưởng thành, chúng ta dường như bị công việc, cuộc sống cuốn theo và quên mất có một người vẫn luôn theo dõi những “bước chân” của bạn, vẫn luôn sẵn sàng ôm lấy bạn mỗi khi bạn gục ngã hay mệt mỏi. Có thể bạn chưa biết, thế giới của mẹ rất nhỏ, nhưng tất cả đều là con, thế giới của con rất lớn nhưng đôi lúc bỏ quên mẹ. Có bao nhiêu người nhớ được sinh nhật của mẹ hay nhớ về những ngày kỉ niệm dành cho người phụ nữ đáng kính nhất trong gia đình? Có bao nhiêu người dành vài phút trong một ngày để gọi điện hỏi thăm mẹ, làm những điều nhỏ nhặt nhất dành cho mẹ hay chưa? Dù chúng ta có lớn đến nhường nào, dù có bước qua ngưỡng cửa 30, 40 của cuộc đời thì trong mắt mẹ, ta vẫn chỉ là những đứa trẻ bé bỏng, còn thơ dại. Thử nghĩ xem, có những phút giây bạn bắt buộc phải đối mặt với sự thất bại trong chuyện công việc, các mối quan hệ, ai sẽ là người ở bên bạn, cho bạn những lời an ủi tốt nhất? Không ai khác chính là người đã mang nặng đẻ đau chúng ta Mẹ là người quan trọng nhất cuộc đời con, là bến đỗ bình yên, che chở và bảo vệ con suốt đời. Tình yêu đó không gì có thể so sánh được. Mẹ yêu! trong cuộc sống này, con đã không ít lần bắt gặp những câu nói "Anh yêu em"," Tôi yêu bạn" nhưng thật khó để nói câu "Con yêu mẹ". Con chưa từng nói ra lời ấy, ngay lúc này đây con muốn nói rằng: Con yêu mẹ! Yêu mẹ rất nhiều! Mẹ sẽ luôn ở bên con nhé! Con gái của mẹ! Võ Thị Ngọc Kiều - Giáo viên mầm non - Trần Quý Cáp