Hồng Thu Nguyễn Thị's flower

Chúng ta được tồn tại và được lớn lên trên thế giới này là nhờ có tình yêu thương của ba mẹ. Mẹ luôn là người yêu thương bao bọc con cái hơn chính bản thân mình, bên cạnh con mỗi khi con vấp ngã luôn đưa ra lời khuyên vực con dậy mỗi khi con muốn bỏ cuộc. Mẹ là chỗ dựa vững chắc cho con sau này, mỗi khi nghĩ đến mẹ tôi luôn mong muốn những đều tốt đẹp sẽ đến với mẹ, với một vai trò người con tôi luôn nỗ lực hết mình để làm cho mẹ cảm thấy tự hào về mình, bản thân luôn hướng tới những đều tích cực hơn trong cuộc sống vì lúc nào tôi cũng có mẹ bên cạnh. Những lúc tôi phạm phải một sai lầm nào đó thì điều tôi luôn cảm thấy ấm áp nhất chính là mẹ không một lời trách móc gì mà luôn lắng nghe tôi như thế nào, luôn quan tâm đến những dòng suy nghĩ của tôi. Đôi khi có những lần trách móc mẹ vô cớ vì những chyện chẳng to tát nhưng lại vô tình khiến mẹ tôi phải buồn rất nhiều, tự hỏi trong đầu mình có xứng đáng bị đánh phạt như lúc nhỏ, từ khi nào mình trở thành một đứa bé trong hình hài người lớn như thế lại làm mẹ buồn đến như vậy phải chăng mình còn muốn bé bỏng. Tồi tệ hơn tôi đã làm mẹ rơi nước mắt, mỗi người đều mang trong mình một bản ngã tôi đã rất hối hận khi đã làm mẹ buồn nhiều mà rơi nước mắt đến thế. Không nói hết được công lao của mẹ tôi đã cố gắng vững vàng hơn để không phụ lòng yêu thương của mẹ. Hãy yêu thương mẹ bằng cách sống đúng với chính mình luôn là đứa con tinh thần của mẹ để mẹ luôn tỏa nụ cười trên môi mỗi ngày khi nhìn thấy chúng ta lớn lên mỗi ngày.