Hạnh Phạm's flower

“ Liều mạng xông pha bao nhiêu Tối về mẹ vẫn chờ ở cửa Kiêu ngạo cố chấp bao nhiêu Vẫn thua trong vòng tay ấm áp của một người” Ngày còn bé gia đình tôi ở một căn nhà gỗ nhỏ, ánh đèn le lói qua cửa sổ, ánh trăng vàng soi xuống trước sân nhà. Các anh chị của tôi mang chiếu, gối, mền ra sân trải rồi cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đầy những vì sao. Đứa nào cũng ríu rít mẹ ơi mẹ ơi, mẹ ra đây kể chuyện cho chúng con nghe đi. Mẹ kể lúc mẹ còn trẻ thế nào? Lúc bố và mẹ gặp nhau như thế nào? Những câu chuyện đó đưa chúng tôi vào giấc ngủ lúc nào không hay. Nhà có 4 anh chị em thì 3 anh chị cùng bố mẹ lên nương rẫy, tôi bé quá nên mẹ để ở nhà với ông bà nội. Lúc tôi vào lớp 1 mẹ là người dắt tôi đến trường, tôi háo hức lắm. Dậy từ sớm, ăn nhanh nắm cơm của mẹ, mặc bộ đồ mới, sách vở mới đứng ngoài cửa để đợi mẹ. Sau khi quen với các bạn thì tôi tự đi học và về nhà. Bố mẹ tôi đi nương rẫy hàng ngày nên tôi cũng tự giác hơn về việc học của mình. Tôi quen dần với việc 3 giờ sáng nghe thấy tiếng lục đục dưới bếp, khói bếp nghi ngút bay lên. Một mình mẹ chuẩn bị cơm cho anh chị em tôi đi học và cơm để bố mẹ đi làm. Hè tới anh chị em tôi được nghỉ, anh chị lớn thì đi cấy lúa, trồng khoai, trồng đậu,...với bố mẹ. Tôi thì đi chăn bò giúp bố mẹ. Mẹ tôi dặn: “Bò no mới được về nhà”. Tính tôi ham chơi, đi bắn bi, thả diều với mấy đứa nhỏ trong xóm trời tờ mờ tối mới nhớ tới con bò nhà mình vẫn còn ở ngoài ruộng. Tôi chạy thật nhanh lại xem thì nó vẫn còn đói meo vì tôi cột nó một chỗ. Sợ không được về nhà, tôi chạy đi cắt cỏ quanh đó cho nó ăn rồi tối mịt mới về đến nhà. Nghỉ hè là không có buổi trưa nào tôi ở nhà. Leo lên giường nhắm mắt giả vờ ngủ, thấy bố mẹ ngủ rồi là tôi kẹp dép vào nách chạy đi chơi, lội suối, tắm hồ. Cũng vì thế mà những cây chổi nhà tôi từ đó biết bay. Mẹ tôi là một người rất nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con cái. Dù có đúng hay sai thì về nhà chúng tôi vẫn cứ bị phạt trước đã rồi mới nói chuyện sau. Phải nói là tôi lớn lên từ những đòn roi của mẹ. Ngày tôi tốt nghiệp ra trường và tìm công việc cho bản thân. Tôi và bố mẹ có những lần to tiếng, dẫn đến bất đồng quan điểm và không thể ngồi nói chuyện cùng nhau. Tôi dần không còn cởi mở với bố mẹ nữa. Tôi quyết định rời xa gia đình đi lên thành phố 1 mình lập nghiệp với số tiền ít ỏi lúc đi làm thêm. Sau này công việc của tôi cũng có chút tiến triển. Tôi hứa rằng sẽ đưa bố mẹ đi du lịch khi có dịp. Mẹ tôi là người tiết kiệm cho gia đình và con cái nên mỗi lần tôi mua gì cho mẹ hay ngỏ ý muốn đưa mẹ đi đâu mẹ cũng không đồng ý. Mẹ bảo “Để dành tiền mai mốt lấy chồng”. Mỗi khi nghỉ 2-3 ngày tôi nói về thăm nhà mẹ tôi cũng tiếc tiền xe tôi đi về. Nhớ con ngày nào cũng điện nhưng cứ bảo về là lại không chịu. Về rồi thì lại không muốn cho con đi. Thấy con chuẩn bị lên xe là mẹ lại rưng rưng nước mắt. Lại ôm mẹ, mẹ xua tay bảo “đi đi, mẹ không sao”. Từ lúc bố mất mẹ tôi buồn hơn, căn nhà trống trải chỉ còn một mình mẹ. Chúng tôi chưa từng hỏi rằng mẹ thích gì? Mẹ muốn đi đâu? Mẹ muốn làm gì? Điều chúng tôi làm là chỉ lo cho bản thân mình cần gì, muốn gì? Điều tôi sợ nhất là một ngày nào đó mẹ tôi cũng bỏ chúng tôi đi như bố, mãi chẳng thấy về. Mẹ ơi, con cảm thấy hạnh phúc vì được làm con của mẹ. Nếu như có quay trở lại ngày con đến với thế giới này con vẫn muốn nơi con đến là nhà của mình, nơi có bố và mẹ. Con yêu bố mẹ.