Dương Thùy's flower

Mẹ của con! Ngày hôm nay, con trở về quê cũ, ngôi nhà mà con đã từng hạnh phúc ở đó suốt tháng ngày thơ ấu, ngôi nhà có mẹ! Trong suốt những năm tháng tuổi thơ bên mẹ, ký ức trong con là dáng mẹ cô độc giữa cánh đồng mùa đông rét mướt, là con đã đứng chờ mỗi chiều nhập nhoạng bóng mẹ Liêu xiêu phía cuối con đường. Con chờ mẹ về trong bữa cơm chiều muộn, khi khói bếp không còn loang trên những mái ngói bạc màu thời gian, khi con gà mẹ không còn kêu lục tục ngoài sân gọi đàn con về ổ. Mẹ đã nói nhiều lần, con ráng cố gắng học hành, mẹ vất vả để con có cái chữ, sau này không khổ như mẹ. Con đã nghe lời mẹ, đã học được con chữ rồi, đã không phải như mẹ lúc nào cũng vất vả, cô độc giữa mênh mông trời và sông nước. Nhưng những năm tháng xô bồ chốn thị thành đã kéo con rời xa mẹ. Mẹ! Tiếng gọi tha thiết thiêng liêng ấy, mẹ lại nhớ và thèm. Mẹ thương quá, nhớ quá đứa con nhỏ đứng bế em ngoài cổng chờ mẹ mỗi chiều đi làm về, mẹ cũng thương tiếng gọi mẹ khi nó đứng dưới giàn bầu, giàn mướp hỏi mẹ hái trái nào để nấu canh. Mẹ cũng thương tiếng con nói con cười bừng lên trong ngôi nhà nhỏ. Để mỗi mùa đông mẹ lại mang áo ấm ra phơi ngày trời nắng đẹp, và mong nhớ đứa con xa... Một ngày con về, lòng chẳng háo hức hân hoan như cũ. Một ngày con đường quen thuộc con vẫn bước đi bỗng chông chênh, hụt hẫng... Con nhớ mẹ! Dáng mẹ vẫn vội vàng trong nắng trưa, vẫn từ vườn bước vào nhà cười rạng rỡ khi thấy con về. Vẫn ngồi trước hiên, vẫn đẹp dịu dàng, hiền từ dưới mùi hương hoa cau thoảng đưa, từng bông cau trắng tí tách rơi quanh mẹ. Mẹ chỉ là đi xa thôi, đi trong sương khói để con nhớ mẹ. Bởi suốt đời này mẹ vẫn bao bọc và chở che con! Ảnh minh hoạ: