Danh Thanh's flower

Mẹ ơi!    Con biết dù mang cả non sông này ra so sánh cũng chẳng hùng vĩ bằng tình yêu thương của mẹ. Mang cả diện tích của các thềm lục địa cũng chẳng dài bằng những hi sinh mà mẹ phải trải qua. Mang cả khoảng cách tại chân đến tận trời cũng chẳng đo được công lao của mẹ.    Đôi lúc con tự hỏi tại sao người làm mẹ phải mang trên mình những gánh nặng như thế. Chín tháng hối hả trong cơn đau xé da xé thịt, đến ngày sinh lại trải qua cơn thập tử nhất sinh, lại còn phải lo những chén cơm những mảnh áo cho con. Tại sao làm mẹ lại khổ như thế.    Nhưng càng lớn con lại càng hiểu thấu mong ước của mẹ. Không phải làm mẹ là một gánh nặng mà điều đó mang trong mình cái danh thiêng chức làm mẹ. Mẹ muốn dành cho con những điều tốt nhất, mẹ muốn con học hành tới nơi tới chốn, mẹ muốn con thành tài cho một đời ấm no. Tiền mẹ làm ra cực khổ, đánh đổi mồ hôi nước mắt mới nuôi dạy con đến tận bây giờ, mỗi lúc tới học kì mới con lại muốn nghỉ quách đi cho rồi, nó khiến con nhớ tới những đồng tiền mẹ dành dụm bữa đói bữa no, nhưng con cũng nhớ lại mong ước của mẹ là muốn con thành tài. Trước đây con đã xem nhẹ việc học, con nghĩ kiểu gì mà không có việc làm. Nhưng đôi tay của mẹ cho con biết cái khắc nghiệt của thực tại, biết được con phải cố gắng vì điều gì.    CON ĐOÀN THANH DANH. HỨA VỚI MẸ SẼ CHUYÊN TÂM HỌC HÀNH, TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI THÀNH ĐẠT ĐỂ ĐỀN ĐÁP NHỮNG HY SINH MẸ DÀNH CHO CON. XIN LỖI VÀ CẢM ƠN MẸ.