Ân Hoàng's flower

Có một điều chắc chắn rằng là: Trong cuộc đời của mỗi con người ai ai cũng có ba và mẹ hết mực yêu thương con, cho dù cách thể hiện của từng người ba người mẹ của từng gia đình khác nhau nhưng chắc chắn câu nói “Tình mẫu tử” mà người xưa thường nói không sai, không ai yêu thương, hiểu rõ con hơn mẹ của mình nên cho phép em đặt tên cho tựa đề đoạn văn là “Mẹ vì “. Bởi vì từ khi vẫn là một bào thai nhỏ bé con đã được mẹ bảo vệ ở trong chiếc bụng ấm áp, được ba mẹ chăm chuốt cẩn thận cả về đi, đứng và nằm ngồi thế nào để không ảnh hưởng con. Mẹ là một người có thể nói là không qua kén ăn cũng không phải là dễ ăn nhưng mẹ phải ăn những món ăn cho dù bản thân không ngon miệng lắm chỉ vì bổ sung dinh dưỡng cho con được khỏe mạnh mẹ vẫn kiên nhẫn kiên trì đến khi con ra đời với cơ thể đầy đặn và khỏe mạnh. Vì mẹ thương con hơn bản thân mình, mẹ dành cả một thời thanh xuân đẹp đẽ, mẹ từng tự hào nói rằng “Trước khi sanh con ra thì mẹ cũng là hoa khôi của xóm đó” nhưng giờ em ôm và nhìn vào những vết rạn trên bụng mẹ, đôi bàn tay chắc hẳn là đã rất vất vả sờ lên nó không mịn màng như thời thanh xuân tươi đẹp của mẹ chúng không mịn màng đổi lại là một đôi bàn tay chai sần đi rất nhiều, vì kiếm tiền nuôi con nên mẹ phải đi làm từ rất sớm lúc ấy em chỉ được vỏn vẹn mấy tháng tuổi. Nên hiện tại với chỉ ở ngưỡng tuổi 42, sức khỏe của mẹ và ba vì gánh nặng đồng tiền vì gia đình, thường đi làm xa, về muộn, ăn uống không đầy đủ,.. dẫn đến những căn bệnh như đau dạ dày, đau nhức xương khớp, gai cột sống, sỏi thận... Khiến cho ba mẹ của em đau đớn, ngoài em nói với ba mẹ di khám lấy thuốc chứ em chưa thể giúp được gì về mặt vật chất cho ba mẹ cả. Đến cả tiền thuốc nếu đắt quá thì cả ba và mẹ đều lưỡng lự về số tiền thật sự em cảm thấy rất xót xa. Do em đang đi học với chỉ là một đứa sinh viên năm nhất, từ khi em xác định đi học đại học và chắc chắn với một khoản chi phí rất lớn qua nhiều năm học ba mẹ em chắc chắn đã vật vã ngoài kia như thế nào, em ở đây chỉ có việc học và việc ăn cũng đã tiêu hết những giờ tăng ca cố gắng của họ. Nên em nghĩ ngoài cố gắng học các kiến thức thật chắc ở trên lớp, cần phải học thêm bồi dưỡng kĩ năng... Chỉ mong em ra trường đúng thời hạn và có đủ kiến thức và kinh nghiệm để đi làm phụ giúp gia đình phụng dưỡng ba mẹ gánh vác những vất vả đạt được những thành quả mà ba mẹ đã cậc lực, dốc lòng, hy vọng em có được ngày hôm nay. Mẹ là một người rất khó tính và kĩ lưỡng về mọi thứ cũng nhờ thế em đã trở thành một con người sống tình cảm và lẽ sống cách sống của bản thân, cách đối nhân xử thế, chưa hề làm mẹ thất vọng bao giờ cả. Nếu em làm sai thì mẹ từ từ dạy bảo nói nhỏ nhẹ để con hiểu thôi, mẹ là một người phụ nữ có đầy đủ về “Côngdung-ngôn-hạnh”. Trước giờ em là một người sống rất nội tâm ít thể hiện tình cảm của bản thân ra bên ngoài, nhưng em muốn thông qua bài viết này muốn gửi đến mẹ cũng như ba “ Con xin hứa sẽ chăm học để không phụ lòng của ba mẹ” . Con rất cảm ơn mẹ đã sinh ra con và cho con một cuộc sống đầy đủ không thiếu thứ gì, không để con thua thiệt mà chạnh lòng với bạn bè, không để con vì thấy người ta được bố mẹ chăm sóc và nuông chiều và đem lòng đố kị, vì tình cảm mà gia đình dành cho con chỉ có hơn mà không thiếu chỉ có nhiều hơn và tăng dân theo thời gian mà thôi. Con muốn gửi lời cảm ơn đến mẹ đã vất vả nuôi nấng con từ bé đến giờ, dạy cho con biết thế nào là đạo đức thế nào là lẽ sống, cái nào tốt cái nào không tốt, bao bọc chở che cho con đến tận hôm vẫn tận tình chăm sóc lo lắng cho con như là một đứa trẻ. Chắc chắc sau này con sẽ cố gắng mua cho ba mẹ nhưng loại thuốc tốt nhất, bổ dưỡng nhất, chăm sóc và thay mẹ chăm sóc gia đình, để mẹ không vất vả như bây giờ nữa, con sẽ không để mẹ vì cố gắng tăng ca mà mệt mỏi, không để ba vì đi làm mà vác nặng hay làm ngoài trời nắng nữa. “Mẹ vì” con đã hy sinh quá nhiều rồi hãy để cho con bù đắp, và chăm sóc cho mẹ nhé! Con yêu Mẹ rất nhiều, cô bé khó tính à!!! Phạm Thị Hoàng Ân_Sinh viên năm nhất_Đại học Gia Định