An Hằng's flower

Từ ngày tôi sinh ra, thứ tôi nhận được không phải tình bạn cũng chẳng phải tình yêu đôi lứa mà đó là tình cảm gia đình, tình yêu của hai con người máu mủ đã sinh ra tôi. Thế nên, trong trái tim tôi đều chứa chan tình thương của gia đình. Không chỉ riêng tôi mà trong mỗi chúng ta đều chảy trong dòng máu của tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý đi theo ta suốt quãng đời người. Tình mẫu tử là gì? Sao lại vĩ đại đến thế? Có giải thích thì cũng không lý giải được vì nó bao la không thể đong đếm, so sánh được nhưng ngắn gọn mà nói thì tình mẫu tử là tình ruột thịt nồng nàn giữa người mẹ dành cho đứa con của mình cùng với sự hi sinh vô điều kiện, chở che và chăm sóc bao dung con, cũng như là sự yêu thương đối đáp tôn kính mà người con dành cho đấng sinh thành. Đơn giản nhưng chắc rằng mỗi chúng ta đều cảm nhận được thứ tình cảm tự nhiên mà quý giá ấy. Qua những hành động của người phụ nữ tần tảo sớm hôm, ấp ủ mà vun vén cho gia đình. Hàng ngày chịu đủ những vất vả nhưng bản thân lại quên mình mà lo lắng cho con. Hàng giờ lại là từng giọt mồ hôi, công sức chỉ để chăm sóc đứa con của mẹ, chưa bao giờ oán trách hay than thân số phận cực nhọc. Từng bữa cơm mẹ nấu chỉ mong được gia đình cùng nhau quay quần bên mâm cơm sau những giờ làm việc mệt mỏi. Không chỉ vậy, mẹ còn chính là người đã thắp và truyền lửa của gia đình, bên cạnh con những lúc khó khăn, nâng đỡ con từng bước chân để vượt qua những cảm xúc chất chứa nỗi niềm, tâm trạng buồn rầu lo lắng, hết lòng cho con những lời khuyên an ủi chia sẻ mà thấu hiểu tâm tư tình cảm của con. Chỉ hành động thường ngày đã thấy mẹ đã cực khổ và vất vả như nào, ta còn chưa biết lúc mẹ mang bầu đã phải đau đớn vì nó như nào từng ngày bào thai càng lớn là cơ thể mẹ lại càng nặng nề, nhan sắc lại giảm từng tí không còn là những ngày ăn thoải mái hay diện trang phục đẹp để đi chơi. Từ ngày có con là những thứ đó trở nên xa vời và vô nghĩa đối với mẹ, khi đẻ con ra là bụng và đùi thêm những vết sẹo, cuộc sống gia đình lại khó khăn từ kinh tế đến sức khỏe, không hôm nào yên giấc cứ một chút là con lại khóc đòi sữa đòi ăn, không những vậy người phụ nữ sau sinh thường rất dễ rơi vào trầm cảm khó mà kiểm soát cảm xúc bất . Vất vả và đớn đau như thế mấy người con nào thật sự hiểu được? Ta nghe và biết mẹ khổ cực như nào nhưng lời nói lại không đi đôi với hành động. Những lúc ta bực dọc, hờn dỗi với một ai ta lại vô tình đi xả những cảm xúc lên mẹ, mẹ lại chịu đựng và không nói gì. Chỉ vô ý thôi nhưng cũng đủ làm cho mẹ tổn thương và thêm nếp nhăn trên mặt. Đòi hỏi sự cảm thông của người khác nhưng bản thân ta lại không hiểu được một người luôn bên cạnh lắng nghe mình? Đã đọc đến dòng này tôi thật sự mong bản thân mỗi người hiểu được nỗi vất vả của mẹ phải chịu đựng về mặt thể xác lẫn tinh thần, mẹ là người phụ nữ cho dù có đau đớn, cực nhọc cũng không cho phép bản thân mình gục ngã và mềm yếu, có cỡ nào đi chăng nữa nhưng vẫn rắn thép mạnh mẽ bảo vệ con. Thứ tình cảm vĩ đại ấy cho dù người ngoài có tốt đến đâu cũng không so bằng người đã mang nặng đẻ đau ra tôi. Mẹ, tình mẹ cao cả và tuyệt vời biết bao, mẹ yêu thương, chăm sóc ta từng li từng tí, mỗi chúng ta cần phải biết trân trọng, yêu thương, chăm sóc, quan tâm đến mẹ nhiều hơn nữa nhưng vậy mà vẫn còn nhiều kẻ không biết trân trọng, yêu quý mẹ của mình, có những người con bất hiếu đối xử tệ bạc với mẹ mình, không làm tròn chữ hiếu, đạo làm con. Hỡi những ai đang còn có mẹ bên mình, hãy trân trọng những phút giây quý báu này: “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?” _Bùi Thị Hằng; Giáo viên; Trường mầm non Ikinder_